FU - Rèn luyện tập trung

Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại

Đã 26 cái thiên thu rồi chưa viết blog. Hôm nay xin tường thuật lại 26 ngàn năm làm tù nhân chính trị của mình tại trường giáo dục quốc phòng QK7. Trước hết phải kể đến những cái thường nhật nhất như:

Cái Ăn:

Cái ăn trong trại thật là chấm chấm chấm. Một ngày ăn chính 3 lần, sáng trưa chiều. Cứ sáng sớm, sau khi tập thể dục xong thì mỗi tiểu đội sẽ nháo nhác đi tìm thằng tiểu đội trưởng để lấy phiếu ăn sáng. Phiếu ăn sáng chỉ đơn giản là một mảnh giấy bé tẹo, bé ngang ngửa cái hình thẻ 3x4, trên đó ghi bằng bút bi một trong 4 món: mì gói, banh canh, hủ tíu và phở. Tuy vậy nó vô cùng giá trị, đứa nào khôn khéo thì lấy đc hơn 1 cái nếu có thằng nào trong tiểu đội ko đi ăn. Cầm phiếu ăn trên tay, xách theo đôi đũa (ai nhí nhố xách theo cả cái muỗng cũng ko hơn bao nhiêu mà lại còn phải rửa thêm cái muỗng đó) tiến về phía nhà ăn và xếp hàng. Sau nhiều nỗ lực xếp hàng, bạn sẽ đc trao một cái tô bé tẻo teo, đầy nước, rau và... vô cùng ít cái. Cái tô đó ăn lâu lắm là 3 phút, và no lâu lắm là 30 phút... không hơn. Đó là một bữa sáng.

Đi đều... Bước... 1,2,1,2,1,2

Đến trưa, khi nghe bác Sĩ hay Cường Đôla thổi còi, thì cả bầy kéo ra từ mọi ngóc ngách, từ ngoài sân, tới trong phòng và thậm chí trong nhà vệ sinh. Ai cũng cầm theo tô, muỗng và đũa ra đứng xếp hàng, vừa đi vừa gõ 3 cái thứ ấy vào nhau kêu leng keng như bọn chết đói xin ăn hay như thằng đạp xe bán hủ tíu gõ. Đó là mấy ngày đầu thôi, mấy ngày sau rồi thì bớt nghe tiếng leng keng, một phần do bị chửi nhiều quá, một phần do chúng nó chán ăn trong trung tâm, bỏ ra ngoài ăn cho nó no. Đặc biệt là vào những ngày ăn cá mỡ thì quán cơm gà gần trường lại nhộn nhịp hẳn lên...

Bữa chiều cũng thế.

Bài học rút ra:

Nên mang theo mấy cái tô, dĩa bằng giấy nhựa, loại xài một lần ấy, ăn xong thì bỏ, đỡ mất công làm mất hay ít nhất đỡ phải rửa chén.

Các lý do khiến bạn không nên rửa chén: mất thời gian, rửa không sạch, không có nước rửa chén, mà có thì cũng bị đứa khác xin đểu... Mà chẳng may phải rửa thì tốt nhất là không mang nước rửa chén theo, vì thể nào cũng có đứa khác mang để mình... xin đểu. Còn nếu lỡ mang theo thì nên về phòng, rót một tí vào đồ rửa chén rồi cất đi, đem ra thế nào cũng hết.

Các bữa ăn trưa và chiều thì có lượng hơn bữa sáng, nhưng chất thì cũng kẻ tám lạng, người nửa cân (ngày xưa 1 cân là 16 lạng). Mình ăn cũng tích cực lắm, bới cơm liên tục, ăn gấp đôi gấp ba ở nhà, vì nếu ko ăn thì nguy cơ gục trên bục giảng là rất cao, nhiều bạn nữ đã như vậy.

Ngoài các bữa chính như vậy, sinh viên còn tự tạo ra các bữa phụ, vào các giờ chuyển tiết, các lúc rảnh rỗi buổi chiều, tối và các bữa mì gói tập thể lúc nửa đêm (cái này thì yêu cầu có bình đun nước nóng, nếu không thì chịu khó nịnh mấy chị ở canteen để mấy chị rót tí nước sôi cho mà nấu mì). Cũng nhờ các bữa phụ này mà chỉ vài chục bạn phải lên quân y thôi...

Mém quên cái uống, trong này nóng bức khó chịu cho nên sinh viên uống nước như trâu. Mà nước thì không có sẵn đâu mà uống, muốn uống thì phải vào canteen mua. Tốt nhất là cả phòng cứ thu tiền hết vào rồi chia ra mua từng ngày. Một ngày thì một phòng 36 người có thể uống hết 3 bình nước 12k. Tức là khoảng 1k/1ngày/1người. Cứ thu 25k mỗi người để mua nước là ổn.

Cái ăn đã xong, thì đến cái mặc

Cái Mặc:

Cái mặc thì mình chỉ khuyên các bạn nên đem theo 3 bộ đồ để mặc là đủ, đem nhiều mất công mang vác mà lại mất diện tích để, vì một người chỉ có khoảng 0.4m2 để chất đồ cá nhân thôi. Ngoài ra cần đem theo từ 1-2 cái móc quần áo là đủ. Thực tế thì cũng không cần giặt giũ gì nên mang móc chỉ là đề phòng. Không cần giặt giũ không phải là cứ bộ đó mặc hoài không giặt, mà chẳng qua là sát bên cạnh trường có chỗ tắm giặt tư nhân rồi. Sang bên đó cứ 2k là tắm thoải mái, không phải xếp hàng hay tắm tiên như trong trường (nhiều khi đang tắm trong trường mà cúp nước là lắm chuyện vui lắm đấy nhé. Cẩn thận). Tắm xong có người ta giặt ủi dùm luôn, quá đỡ, không sợ giặt dơ, không phải nơm nớp canh trời mưa để cất quần áo vào và đặc biệt, không sợ thằng khác "hack" áo quần và khăn mặt của mình (nhất là quân phục). Giá chung cho việc giặt ủi là 1k một cái áo hoặc 1 cái quần, "quần em bé" và vớ là free. Tạm tính là 1 ngày tắm 1 lần, giặt 1 bộ thường phục, 1 bộ quân phục thì 1 ngày hết 6k, 25 ngày hết 150k.

Ngoài ra mũ nón cũng là một vấn đề. Tuyệt đối hy sinh thân mình để bảo vệ cái mũ tai bèo được phát. Cái này cực kỳ dễ mất, dễ để quên trong phòng học, ở thao trường, ở canteen và ở quán net, và hơn hết, cực kỳ dễ bị hack.

Bài học:

Dù được dặn là không được ghi vẽ lên mũ nón nhưng bạn cứ thẳng tay mà ghi tên, ký hiệu lên mũ, càng dễ thấy càng tốt, để cho bọn hacker không dám tự tiện lấy.

Còn vấn đề về giầy dép thì thế này. Chỉ nên đem theo 1 đôi giầy thường thường và một đôi dép độc độc. Lý do, giầy thì ít thấy nó hack của nhau, chỉ có cái là đi liên tục trong 26 ngày liền, không có lúc nào mà giặt, phơi cho nên dễ đứt bóng lắm, mang giầy cúi bắp theo có gì xài xong bỏ luôn. Còn dép thì cần đôi độc độc để có bị hack cũng dễ tìm lại, mà dép thì dễ bị hack lắm, cứ buông dép ra là có thể mất ngay lập tức (kinh nghiệm bản thân 3 lần mất dép và 3 lần tìm lại được). Nói chung cái gì cũng có thể bị hack cả. Cho nên khi mất đồ thì tiên trách kỷ hậu trách nhân nhé.

Lê Thắng

Cái Ngủ:

Ngủ mà cũng có vấn đề à? Có lắm đấy, thứ nhất, ngủ trong cái trung tâm mà trước sau đều là đồng cỏ thì tốt nhất là mắc mùng vào đi, không thì mỗi đêm ráng mua 2 bịch soffell mà bôi khắp người (2 bịch x 25 đêm x 2k = 100k đấy, chịu khó mắc mùng thì tiết kiệm đc 100k). Ngủ dậy thì ráng mà gấp mùng mền (gọi chung là nội vụ) cho nó gọn, không cần làm theo đúng hướng dẫn đâu, cứ làm cho nó gọn gàng là được. Xong rồi nhớ canh chừng (dù rất khó) vì nhiều đứa gấp xấu bị tịch thu, chúng nó sẽ đi "mượn" của đứa khác.

 Phòng 54

Theo luật thì phải tắt đèn đi ngủ lúc 9:30. Lúc đầu thì ai cũng nghĩ làm sao ngủ nổi cái giờ đó, nhưng mà cứ thử sau 1 ngày dậy lúc 5 giờ, học 5 tiết chính trị cộng thêm 4 tiết thực hành ở ngoài trời nắng nóng thì đếm 9 giờ hơn đã muốn đi ngủ rồi.

Cái Chơi:

Vào đây thì ngoài mấy cái tối đi học hát hay phải ôn bài thì hầu hết là rảnh (bắt đọc hồi ký làm report nhưng mà mấy ai thèm đọc. Không đọc vẫn làm được như thường). Mà nhàn cư vi bất thiện. Chính vì lẽ đó, các anh em thường giải trí bằng việc đánh bài. Đánh bài ăn tiền là bị cấm, bị bắt là chỉ có đường viết kiểm điểm và đi nhổ cỏ. Cho nên nhiều hình thức đánh bài khác được lưu hành, như đánh bài ghi điểm bao nước, đánh bài quỳ và hấp dẫn nhất là đánh bài quỳ. Ngoài ra còn vài biến thể biến thái khác là đánh bài ăn đập hay đánh bài cười (thằng nào thua phải ngồi... cười).

Sau nhiều ngày nhịn, anh em FU không thể chịu được nữa nên đã trốn về đem laptop lên (lúc này cũng thân thân rồi nên đỡ lo mất laptop) để... chơi game (là chính). Game phổ biến nhất là đá banh fifa, một máy gắn 2 tay cầm vào để 2 thằng đấu với nhau. Phòng 44 kinh doanh dịch vụ này ghê gớm nhất, đá đơn là 2k/ván, đá bảng là 5k. Ai vô địch thì gom một phần đem bao nước anh em trong phòng.

Ngoài ra thì khoản thể thao văn nghệ các bạn khỏi lo. Ở đây 26 ngày bạn sẽ được tham dự rất nhiều hoạt động thể thao văn nghệ. Như 3 môn thể thao, kéo co, bóng đá, bóng sọt. Kéo co với nhau, kéo co với cả bộ đội. Bóng đá thì khỏi nói rồi, các phòng đá với nhau dành giải vô địch. Còn bóng sọt là hoàn toàn mới lại. Nó là kết hợp của khá nhiều môn thể thao như bóng rổ, bóng ném, bóng chuyền, bóng bầu dục. Phòng 54 của mình năm nay dành được 2 giải nhất và giải 3 kéo co (tổng cộng là 1tr9 tiền thưởng).

Kéo co

Văn nghệ còn phong phú hơn. Lâu lâu ông Việt lại xách đàn vào mở show nhạc cho sinh viên. Các bạn còn được "tận hưởng" các show lớn khác như giao lưu với Fsoft, giao lưu với bộ đội rồi văn nghệ chia tay... nói chung là lắm lắm, chỉ sự bạn không đủ sức chơi thôi.

Thông tin liên lạc:

Vào đây thật sự chỉ còn cái điện thoại di động để liên lạc. Điện thoại có thể dùng để gọi, nghe, nhắn tin, chơi game, nghe nhạc. Nhưng cũng có nhiều thằng chỉ dám đem theo mấy cục gạch vào để khỏi sợ mất máy (nhiều khi sim còn giá trị hơn máy). Sóng điện thoại thì cũng tương đối, khoảng 8/10 với Mobi.

Lời khuyên:

Nên dùng Viettel khi đi học quân sự vì FPT sẽ bắt mấy bạn phải vào rừng vài lần. Mà trong khu quân sự ở Tây Ninh hay Củ Chi thì chỉ có Viettel là sống (của quân đội mà).

Nói thế cho vui thôi, chứ một ngày vẫn có 2 thời điểm có thể ra ngoài tiệm net đc. Đó là sau lúc ăn trưa cho đến 1 giờ 15 và sau lúc ăn tối cho ơới 7 giờ. Đa phần ra tiệm net để chơi game, một số làm report, một số update thông tin thời sự. Quán net xung quanh khu quân sự ko thiếu như chỉ có một quán là xài đc (có máy lạnh, có vài máy ko chậm lắm) ở đường Tô Ký, đi từ trường ra khoảng 250m.

Cái học:

Cái này mới là cái chán nhất. Ở trường quân sự QK7, bạn sẽ phải học 12 bài chính trị để thi 2 học phần. Mỗi bài thi là một bài tập làm văn đúng nghĩa với dàn ý là cuốn sách giáo dục quốc phòng. Học phần đầu mình còn ngây thơ, cầm sách học, nhưng tới học phần 2 thì đã khác, tiến bộ hơn. Hai bài ngắn thì chép ý vào tờ giấy, mấy bài còn lại thì lấy điện thoại ra chụp rồi đem vào quay :D.

Cái lý do chính đáng bắt mình phải làm cái hành động không chính đáng đó cơ bản là do độ hấp dẫn của môn chính trị. Cái hay duy nhất của môn này là mỗi một bài có một ông thầy mới vào dạy. Cứ như thể không ông nào chịu nổi cái trường này quá 1 buổi học. Mà cũng có thể thế thật.

Giờ thực hành cũng ko chịu thua người bạn lý thuyết của mình. Thực hành như cái như đi đều quay nghiêng quay ngửa thì không nói làm gì (tại cũng chả có gì mà nói, ông thầy cho chơi không). Chỉ có tập bắn súng là chán. Ngày nào cũng như ngày nào, cứ thay nhau ra nhắm nhắm cái bia mỏi cả mắt. Đã thế nhiều lần còn không có cái chiếu lót bên dưới, tanh banh cái áo. Nhưng mà những giờ tập vất vả cũng đem lại một kết quả tốt. Hehe mình bắn đạn thật được 27/30 lận (trong đó có 1 lần 10, head-shot). Giờ thực hành còn có cái màn chiến thuật tiến công phòng ngự. Tiến công thì có trò ném lựu đạn vào ụ súng và vác bộc phá đánh cốt. Phòng ngự còn nhảm hơn với trò đi hào bắn súng. Nói chung, chỉ có 3 từ để tả lại cái việc học trong này là: tẻ nhạt, tẻ nhạt và tẻ nhạt.

Vào rừng ngủ võng

Mà nói thẳng là trong này tiêu cực lắm, mấy ông thầy còn dặn sinh viên đóng tiền tế nhị trong thi cử để đậu hết. Có đứa vác cây súng chạy đc vài bước thì té mà cũng đậu hết. Biết trước thế này đã không phải tập trung nghe và làm đi làm lại mấy lần mấy động tác đó.

Riêng sinh viên FPT còn bị lao động khổ sai với cái trò viết report. Điếm đi đếm lại thì vào trong trại này phải làm 6 cái report. Report về mấy cuốn hồi ký của nhạc phụ ông chủ tịch và tía của ông phó chủ tịch FPT (nhạc phụ của BìnhTG là đại tướng GiápVN, còn tía của ông TiếnHN là ông Thiếu tướng Hoàng Đan). Ngoài ra còn 3 bài chuyên đề về giáo dục truyền thống với ông Trung tướng Nguyễn Thành Tâm và thiếu tướng Trần Ngọc Thổ, cộng thêm bài extra với ông Ogawa Takeo chủ tịch danh dự của Hitachi Software nữa... thiệt tình hết chịu nổi.

Lời khuyên:

Mấy cuốn hồi ký đó chả cần đọc cũng có thể làm đc hết, cứ phang đại vào, cứ chém gió chém bão ào ào vào. Chỉ có 2-3 người chấm tới 300x6 bài thì quả thật là không thể kỹ lưỡng được đâu.

Mấy vấn đề trên là mấy vấn đề cơ bản nhất bạn phải lo nếu như bạn chót đăng ký học FU. Ngoài ra còn vô khối chuyện lớn bé trong đợt rèn luyện tập trung đầu tiên của FU-HCM nữa, nào là vụ bigshow YếnMH, rồi vụ trộm vào chôm đồ của sinh viên, rồi vụ lên rừng ngủ võng bị muỗn chích, đánh bài ăn tiền, mất bóp, mất điện thoại, xù tiền...

Lời cuối:

Kết luận cuối cùng sau đợt quân sự này là: sv FU-HCM quả là một bộ sưu tập phong phú các loại người. Từ loại abc đến loại xyz, từ người quân tử đến hạng tiểu nhân, kiêu kỳ có, chất phác có, cưa bom có, thật thá có, tích cực có, thụ động có,... vân vân và vân vân. Chỉ mong sao những người mình đang tin tưởng còn có thể tin tưởng đc trong suốt 4 năm ở đây.

Sau đây là toàn bộ hình ảnh mình chụp được trong đợt rèn luyện tập trung lần này

13 comments:

  1. oyyyyy...cuoc song jan kho^? nhey~...;))....
    cau cuoi la sao...."trong suot 4 nam o day...."..ong sap di dau ha~...:((

    ReplyDelete
  2. Vạn sự khởi đầu nan
    Gian nan bắt đầu nản

    ReplyDelete
  3. kai pan ao den nhin` wen wen...:-??

    ReplyDelete
  4. panda panda panda pandaOctober 19, 2008 at 4:26 PM

    thoy na?n j moh` na?...co^' le^n....\:d/...panda is by ur side...luv ya....:->

    ReplyDelete
  5. panda panda panda panda pandaOctober 19, 2008 at 4:27 PM

    nan?...vik nha^`m...:">

    ReplyDelete
  6. haha, vô wan sự, mày sẽ dc rèn khả năng: Nhịn ko biết đói, ăn ko biết no, bị ghẻ ko biết ngứa, đặc biệt, nhiều thằng còn có khả năng ngứa mà ko cần gãi nữa. =))

    ReplyDelete
  7. Gì, mày có khả năng ngứa ko cần gãi àh, ghê vậy, tao chưa dc skillfull như thế. Còn skill nào, nói ra lun đi. :))

    ReplyDelete
  8. ko ngờ ae trong đó học qs vất thế :-s cố sống nhớ

    ReplyDelete
  9. Gần 1 năm rồi ko vào blog. Vào đại học rồi hả em?

    Entry khá sinh động và hài vãi :)

    ReplyDelete
  10. Ê thằng kia mày chụp hình cái giường của tao ko trả tiền bản quyền hả. Tình hình thứ 15-11 phải tham gia Cafe connection ở trường. Đừng mon men qua RMIT nhá

    ReplyDelete

You can use some HTML tags, such as <b>, <i>, <a>